Đến với Đà Lạt, hầu như ai cũng tìm cho mình những điểm đến nổi tiếng, được nhiều người biết đến. Nhưng có lẽ họ chưa biết rằng, hai quán cà phê Tùng và Bà Năm lẳng lặng đứng đó đã hơn nửa thế kỷ qua.

Trải qua rất nhiều sóng gió, không biết hai quán cà phê này đã bao lần gập mình rồi lại đứng dậy để có thể tồn tại cho đến ngày hôm nay. Chắc bởi thời gian chẳng qua chỉ là một phép thử để biến những nơi này trở nên xưa cũ và ngày càng mặn mà, quyến rũ hơn.

Cà phê Tùng

Nếu có cơ hội, bạn hãy tìm đến nơi đây để thấy được những vết bụi mờ cứ bám mãi chẳng phai. Cảm nhận đầu tiên khi bước chân vào quán cà phê Tùng đó chính là sự thanh lịch với một không gian trông giống như đang ở nước ngoài. Hơn nữa, khi ngồi xuống dùng một tách cà phê nóng, nhìn ra ngoài những ô cửa kính có chữ “Café Tùng” đã khiến nhiều người có cảm giác như tìm thấy một thoáng dấu tích ngày xưa.

Được biết, cà phê Tùng được mở bởi chủ quán có tên Trần Đình Tùng (ông là người Hà Nội lên Đà Lạt khoảng năm 1940 để sinh sống). Ban đầu quán mở ở địa điểm kiosque số 5 đường Thành Thái nay là đường Nguyễn Chí Thanh. Sau vài năm quán chuyển sang dãy nhà bên hông chợ cũ Đà Lạt (nay là số 6 khu Hòa Bình, phường 1, Đà Lạt) để buôn bán.

Trước đây, cà phê Tùng có một sức hút mãnh liệt đối với những nghệ sĩ ưu tú của Đà Lạt và miền Nam trước năm 1975 như Từ Công Phụng, Bùi Giáng, Phạm Công Thiện… Hơn thế, nơi đây đã từng chứng kiến buổi đầu gặp gỡ, hẹn hò của nhiều nghệ sĩ lừng danh lúc bấy giờ như: Chuyện tình của ca sĩ Khánh Ly và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn hay nghệ sĩ Lê Uyên và Phương cũng có những buổi hẹn hò tại đây.

Dù đã hơn nửa thế kỷ nhưng quán vẫn được giữ gìn và bảo quản tốt, mọi thứ dường như vẫn còn nguyên vẹn. Những chiếc ghế da hay những bức tranh đã bị thời gian “ăn mòn” trên tường, cũ kỉ làm sao. Điều đặc biệt nhất, khi thưởng thức cà phê tại quán bạn sẽ được nghe những bản nhạc Pháp vô cùng lãng mạn hòa quyện với không gian sang trọng cho ta có cảm giác như được quay về những thập niên trước kia.

Cà phê Bà Năm

Một địa điểm vô cùng bình dân và giản dị tưởng chừng đã bị lãng quên bởi thời gian. Được biết, bà Năm đã hơn 90 tuổi, không còn minh mẫn nên giờ quán chỉ có em gái bà là bà Huệ (hay còn gọi là bà Sáu kinh doanh) cũng đã 86 tuổi đang tiếp tục gìn giữ những gì còn sót lại của nơi này.

Trời vừa tờ mờ sáng, hình bóng người phụ nữ với mái tóc hai màu đang cặm cụi dọn dẹp bên bàn nước đã làm cho nhiều người thổn thức khi nhìn thấy.

Khách của quán chủ yếu là người già, chắc có lẽ chỉ có những con người ấy mới thấu hiểu thời hoàng kim “đã-từng” của mình như thế nào mà thôi.

Sống với nghề hàng nước nên bà hiểu rất rõ tính cách của người già. Họ rất kĩ tính, cốc thủy tinh pha cà phê phải trụng qua nước sôi trong nồi, khi khách tới mới gắp ra để đựng.

Khi thưởng thức một cốc cà phê nóng thêm dăm ba miếng bánh hạnh nhân bạn sẽ cảm nhận được “mùi vị” của quá khứ là như thế nào.

Và rồi bản thân lại cứ muốn thời gian trôi thật chậm để thấy một Đà Lạt xưa mang vẻ đẹp thật kiêu sa hay những con người năm ấy vẫn hiền lành, phóng khoáng biết bao.

Ngoài cà phê, nước sắn dây nóng cũng là một thức uống tuyệt vời khi đến đây.

Đà Lạt quả thật là một nơi không hề đơn giản, nó phức tạp đến mức khiến người khác phải ngập ngừng và e ngại. Nếu đã đến và cảm nhận được những gì tồn tại trên mảnh đất này bạn sẽ bị cuốn mãi theo thời gian. Hơn nữa, nếu bạn là một người yêu mến cái cũ, thích sống mãi trong quá khứ thì tuyệt đối đừng bỏ qua hai quán này nhé. Đừng tưởng giới trẻ sẽ không làm bạn được với người già, nếu vài ba lần đến nơi đây bạn sẽ cảm nhận được sự dễ thương và hiếu khách của các cụ.

Đừng quên theo dõi Dalat News để cập nhật tin tức du lịch sớm nhất nhé!

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here