Dạo một vòng trên mạng, thấy các bạn trẻ chê Tết ghê quá. Các bạn ý bảo: Tết chán ngắt, thế nào lại có câu: “Vui như Tết”. Tào lao!
Anh phải công nhận với các chú: Tết giờ chán thật…!!
Nhưng Tết xưa khác lắm. Để anh kể các chú nghe.
– Tết xưa chả ai mua bánh chưng cả. Bọn anh toàn tự gói ăn chơi. Mà quá trình làm ra cái bánh chưng nó kỳ diệu lắm. Ai cũng có việc, chẳng thằng nào đứng chơi, chắp tay sau đít chờ cái bánh chưng ra lò rồi chụp ảnh tự sướng cả. Người lớn thì gói bánh chưng, trẻ con thì gói ‘bánh ú’, ta nói cái bánh ú trẻ con gói nó kì diệu lắm, mục đích là để vớt ra ăn giữa đêm khuya thôi à.
Bọn trẻ cũng bày đặt phụ gói bánh, nhưng là gói bánh ú thôi
– Người lớn làm những việc cơ bản. Đám trẻ con tỏ vẻ có ích thì chạy lăn xăn rửa lá, gom củi, ngồi trông nồi bánh. Mà cũng không có mấy chuyện lãng mạn kiểu như một đôi còn đang e ấp, ngồi trông nồi bánh chưng bỗng dưng má nàng ửng hồng trong ánh lửa, chàng ngắm nhìn mê say rồi tình yêu nảy nở đâu. Phim à?
– Quanh nồi bánh lũ trẻ con chạy như giặc, gom tất cả những gì mà chúng nghĩ rằng có thể nấu, mượn ít củi đáy nồi ngồi chế biến món ăn mà chó nó còn chê.
Niềm vui lớn nhất của bọn trẻ con là được quay quần bên nồi bánh chưng bánh tét
– Ngày xưa, quanh năm suốt tháng ăn mặc lôi thôi, tóc để thẳng băng như úp cái nồi trên đầu. Đến Tết, mẹ lấy lược rẽ ngôi, xịt ít gôm, mặc cho bộ quần áo mới, cảm thấy mình như tài tử điện ảnh. Đêm về không dám gội đầu sợ mất nếp tóc. Bây giờ, các chú quanh năm tóc tai tạo kiểu điên đảo, quần áo, váy bướm mặc đẹp quanh năm. Tết đến riêng chuyện nghĩ mặc sao cho khác ngày thường cũng phiền não rồi.
– Ngày xưa, có ông đi Tây về. Ông đứng bên cái cửa gỗ hút thuốc, thấy đám trẻ con chạy qua mới gọi lại nói: “Bây giờ, đứa nào bao nhiêu tuổi tao mừng tuổi bấy nhiêu tiền”. Ôi zời, cái thời mà đến bố mẹ mừng tuổi căng lắm cũng chỉ được 2.000 VNĐ, mà có ông mừng tuổi cho mình tận 7.000 đồng, rồi có thằng 12-13 tuổi được mừng tuổi trên chục nghìn, nghĩ mà uất ức tí khóc.
– Bây giờ, thân thân với bố nó tí mà mừng 50.000, mình đi khuất cái là nó oánh giá ngay.
– Ngày xưa, đêm giao thừa cả bầu trời nồng nàn mùi thuốc pháo. Cùng mẹ đi bộ ra cầu Ông Đạo – hồ Xuân Hương, đứng giữa cầu nhìn lên trời thấy nghi ngút khói, tiếng nổ râm rang xung quanh. Mình hít lấy hít để như sợ khói pháo nó bay mất. Giờ nhớ lại mới thấy tiếc. Giá năm đó hít thêm một chút nữa. Vì bây giờ đến Giao thừa, dân tình ào ào kéo vào các Chùa, mía (lộc) bán la liệt bên đường, mà ai mua về cũng có lộc hết thì làm đell gì còn dân nghèo.!!!
Đêm Giao thừa và sáng mồng 1 Tết, trẻ con chỉ mong có thế để lượm pháo
 – Rồi sáng mùng 1, 5h sáng mò dậy đi lễ nhà thờ, tranh thủ lúc mẹ đang bận thay đồ chạy qua hàng  xóm lượm pháo mặc dù lạnh thấu xương (nhiệt độ khoảng 2-5 độ C), sương mù thì dày đặc, dày đến nỗi 2 người đứng cách nhau 10m có thể không nhìn thấy nhau. Tuyệt nhiên không có một bóng người. Xác pháo đỏ rực cả con phố. Xuất hiện vài thằng trẻ con tầm tuổi mình đi nhặt pháo rơi, pháo vãi. Đi lễ về, gặp thằng hàng xóm, rủ ra quán tạp hóa  mua banh pháo tép về đốt chơi. Hai thằng cả năm không bao giờ biết cầm đồng tiền, tự dưng có vài nghìn dằn túi, hùng dũng tiến ra quán tạp hóa ngay ngã tư số 4, cảm giác như cái thời xăng còn đắt, phóng xe vào cây xăng hét: Đầy bình. Oai vãi!
Bọn trẻ con thời đó mê pháo lắm, có tí tiền lì xì là đi mua pháo ngay.
– Sáng mùng 1 bây giờ, nhớ tết năm ấy, 10h gặp điểm tắc đường đầu tiên. Tắc ở tất cả các đoạn đường dẫn vào nghĩa trang Du Sinh, Thánh Mẫu…bởi tại những đoạn này dân tình đổ về thăm người quá cố ngày đầu năm. Ngoài đường thì xe Lam (loại xe 3 bánh ngày xưa rất phổ biến ở Đà Lạt) tương đương như xe taxi thời nay chạy từ số 4 ra hội chợ, nơi mà hầu như tết năm nào cũng có 3D từ Sài Gòn lên kêu lô tô nghe vui tai phải biết. Một cuốc xe Lam như thế được tính 2K/người, khi nào đầy xe thì tài xế mới chạy, có lúc đông quá thì dân tình đu ké theo xe, đu kiểu này được miễn phí. Thời đó lại không thấy CSGT đâu (tuyệt nhiên không có luôn đấy) nên không có chuyện phạt nóng phạt nguội gì cả.

– Sau khi đi tảo mộ về thì ăn bánh chưng, chúc tết bố mẹ, ông bà xong kiếm tiền lì xì. Sau đó mang tiền đi đánh bầu cua. Tết xưa, bầu cua xuất hiện mọi ngỏ ngách của Đà Lạt trong 3 ngày mồng 1-2-3. Còn nhớ, mấy ông thua bầu cua, cháy túi đứng ngoài hô: “Công An, Công An” thế là cả đám nhào vô lụm tiền cười đau ruột :)), đó chỉ là hô sảng thôi. Vài lần sau mấy ông nhà cái Bầu Cua kinh nghiệm rồi nên ai hô có Công An thì mặc kệ, ta cứ sóc. Tuy nhiên, có lúc Công An hốt thật, thế là mấy ông bị tịch thu sạch :))

– Tết xưa, quanh năm suốt tháng toàn chơi mấy trò mà thi thoảng dạo này lại nhìn thấy trong chương trình: “Xin một vé đi tuổi thơ”. Đến Tết mới được nghỉ, mới được ăn những thứ mà cả năm bố mẹ toàn mang ra hứa: “Tết đến rồi cho ăn”. Đến nhà cô nào, bác nào thấy nhiều bánh kẹo là trầm trồ lắm. Nhà này giàu ta, bánh kẹo ngập ngụa, sao không đem bán mà mua mẹ mấy cái nhà ở chơi.
– Bọn trẻ con thời ấy chỉ mong đến Tết, để làm gì? Để được mặc đồ đẹp, để được lì xì, để được cắn hột dưa, để được ăn bánh chưng bánh tét, để được ăn mứt, để được ăn dưa hấu…bởi những thứ này là hàng xa xỉ phẩm chỉ có được ăn một năm một lần mà thôi. Do vậy bọn trẻ tụi tui rất mong đến Tết là vậy đó.
Chiếc xe Lam huyền thoại, phương tiện chính chuyên chở khách dịp Tết xưa.
Tết bây giờ lắm lúc chỉ chỉ mong có được bát cơm chan canh rau muống. Từ Tất niên, tiệc tùng, mời mọc. Gần 2 tuần chỉ ăn với ăn, toàn đồ bổ, đồ ngon, nhìn thấy trong Tết là ngán tận cổ. Lắm lúc nhà có khách phát sinh, chả có của ngon vật lạ gì mời người ta, đành xấu hổ mời: Bác ăn với cháu bát cơm. Họ mừng ra mặt: Ôi ngon quá, Tết đến ăn uống suốt, giờ mới nhìn thấy cơm, nhớ quá. Xin cái bát về tối ôm ngủ cùng.
Tết xưa, Tết của 8x trở về trước vui lắm, chả như Tết bây giờ đâu …;)
Theo: Thông tin Đà Lạt

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here